【Chiếc nón lá của Jizo sama】

Ngày xửa ngày xưa, có hai ông bà lão sống trong một ngôi nhà nhỏ.
Họ rất nghèo, nhưng luôn sống hiền lành và tốt bụng.

Hôm đó là đêm giao thừa.
Ông bà cùng nhau làm 5 nón lá bằng tre để mang ra chợ bán.


Họ hy vọng sẽ có tiền mua bánh chưng ăn Tết.

Ông lão nói:

 “Mình có tới năm nón lá. Chắc chắn sẽ bán được, rồi mua bánh mochi cho Tết!”

Bà lão dặn dò:

 “Ông nhớ cẩn thận nhé. Tối nay trời sẽ có tuyết đấy.”

Ông gật đầu, mang theo năm chiếc nón lá và bước ra khỏi nhà.

Ngày mai là Tết Nguyên Đán.
Mọi người đều ra phố để mua sắm cho Tết Nguyên Đán, nên phố xá rất đông đúc và nhộn nhịp.

Ông lão vừa đi vừa rao to:

  “Có ai cần nón lá không? Đây là những nón lá tôi và bà nhà làm bằng cả tấm lòng đó!”

Nhưng không ai dừng lại.
Vì sắp Tết rồi, không ai cần nón lá nữa.

Ông lão buồn bã tiếp tục:

 “Có… ai… cần… nón lá… không…?”

Cuối cùng, không có ai nón lá cả.

Ông thở dài:

 “Nếu không có bánh mochi mang về, chắc bà sẽ buồn lắm.”

Khi ông đang đi chậm rãi, một cơn gió mạnh bất ngờ nổi lên.
Tuyết rơi ào ào như bão.

Ông nhìn lên bầu trời trắng xóa, thì thầm:

 “Ước gì tuyết rơi sớm hơn một chút… chắc đã bán được nón lá rồi.”

Rồi ông đứng lại, lặng im, nhìn xa xăm giữa trời tuyết.

Trên đường đi, ông thấy sáu bức tượng Jizo sama đang đứng bên đường. Tuyết rơi đầy trên đầu và vai của các Jizo sama.
Ông thấy thương quá, bèn nói:

  “Trời lạnh thế này, các Jizo sama chắc lạnh lắm. Cho các ông đội nón lá để đỡ lạnh nhé.”

Ông lấy từng chiếc nón lá đội lên đầu các ông Jizo sama. Nhưng chỉ có 5 chiếc nón lá, mà lại có 6 bức tượng.

Cuối cùng, ông cởi luôn chiếc nón lá đang che cho mình, đội lên đầu bức tượng cuối cùng.

Khi về nhà, bà lão hỏi:

 ”Ông có lạnh không? Nón lá có bán được không?”

Ông lão trả lời với vẻ mặt buồn bã:

 ”Không… Hôm nay không bán được cái nào.

 Tuy nhiên, khi nhìn thấy tượng Jizo sama đứng dưới trời tuyết lạnh giá, tôi đã lấy tất cả những nón lá mình có và đội lên đầu tượng Jizo sama.”

Và ông lão mỉm cười nhẹ nhàng:
 
“Hahaha…”

Bà lão mỉm cười dịu dàng:

 ”Ông đã làm một việc tốt.
  Hãy đến đây, sưởi ấm một chút đi.”

Bà không giận.
Cặp vợ chồng già ngồi bên lò sưởi, ấm áp… và từ từ chìm vào giấc ngủ yên bình.

Đêm đó, dù đã rất khuya,
bỗng có một bài hát lạ vang lên từ xa xa:

 🎵
 Nhà ông lão ở đâu đây?
 Con đi tìm khắp núi mây.
 Mang ơn chiếc nón hôm nào,
 Giữa trời tuyết trắng bay bay.

 🎵
 Nhà ông lão ở đâu đây?
 Con đi tìm suốt đêm nay.
 Mang ơn chiếc nón ấm đầu,
 Tấm lòng con nhớ mãi hoài.

Tiếng hát mỗi lúc một gần hơn, rồi dừng lại ngay trước cửa nhà ông lão.

 RẦM!

Có tiếng gì đó đặt xuống… rồi yên lặng biến mất.

Ông lão từ từ mở cửa ra.
Trước mắt ông là bóng lưng của sáu
Jizo sama, đang đội chiếc ô mà ông đã tặng ban chiều.

Và trước cửa nhà, là một đống bánh mochi và đồ ăn ngon cho Tết Nguyên Đán.
Ông lão mỉm cười thật ấm áp…

Posted in

Bình luận về bài viết này